Tại một nơi khác trong thành, hai người Hồng Hộc và Chiếu Ảnh Vương đang cùng nhau tiến về phía bộc minh toái đạo.
Bọn họ hiển nhiên không hoàn toàn tin tưởng đối phương, bởi vậy luôn duy trì khoảng cách chừng mười mét để phòng hờ bất trắc.
"Nói mới nhớ... Ngươi đúng là nhàn nhã thật đấy..." Hồng Hộc vừa chạy vừa liếc nhìn Chiếu Ảnh Vương đang ngồi chễm chệ trên vai Tiên Huyết thạch ma, nói: "Ở trong kịch bản kiểu này, ngươi chỉ cần thả vật triệu hồi ra ngay từ đầu, sau đó có thể dĩ dật đãi lao suốt cả chặng đường, ngay cả đi bộ cũng chẳng cần tự mình nhọc sức..."
"Hử?" Chiếu Ảnh Vương cũng liếc Hồng Hộc một cái, "Cho dù ngươi có nhìn ta bằng ánh mắt thành khẩn như vậy, ta cũng không cho ngươi ngồi lên đâu..."




